Thạch Sùng là nông dân bình thường nhưng có 1 cô vợ thông minh. Một hôm 2 vợ chồng đi ruộng về thì thấy kiến từng đàn kéo nhau lên cây cao, cô vợ nói vậy là sắp bão lũ lớn, bày anh chồng nên mua cái gì mà bão lũ xong, người ta cần thì mình bán.
Xong 2 vợ chồng dốc hết
tiền, vay mượn trong dòng họ lẫn đi vay nóng ở ngoại thị trấn, mua gạo, cá khô, dầu thắp đèn, chum nước, mền mùng chiếu gối, ngói lợp....thuê kho trữ. Vài hôm sau bão lũ hoành hoành, người dân thiếu gạo, thiếu nước sạch uống vì giếng đào đều đã bị bùn lấp kín cả, nhà cửa cũng bị gió thổi bay mất nên phải lợp lại.
Thạch Sùng bán giá cao gấp chục lần. Hiểu được nguyên tắc
kinh doanh, Thạch Sùng cứ thế mà buôn, tiền của mênh mông. Thạch Sùng nhận cả ngàn người làm gia nô, cái toilet cũng có 10 thị nữ đứng lau chùi, thay đồ cho khách, xông trầm hương thơm ngát...
Càng
giàu thì Thạch Sùng càng ngông, bất cứ của ngon vật lạ gì khắp thế gian đều được mua về, thú dữ trên rừng cũng đem về làm bộ sưu tập trong nhà, con vật quý nào cũng ngâm rượu. Cứ 3 hôm thì đãi tiệc 1 lần, mời những người nổi tiếng khắp nơi đến dự. Trong vùng có
Vương Đôn và
Vương Đạo, 2 anh em họ nổi tiếng, 1 là tướng quân (Đôn), 2 là văn nhân (Đạo). Khi vào toilet nhà Sùng, 10 tì nữ sẽ giúp khách cởi đồ nude 100%, xong lấy quả táo tàu khô bịt mũi để đi ngoài. Đôn xuất thân nhà
nghèo, không biết nhà giàu họ lấy táo khô bịt mũi khi đi vệ sinh, cứ thế bốc ăn. Thị nữ
cười lớn. Sau này có thành ngữ "táo đậu làm cơm" nói người quê mùa. Ai cũng ngại ngùng mắc cỡ, riêng Vương Đôn thì không đổi sắc mặt khi trần truồng trước mọi người. Người ta nói, người không biết
xấu hổ vậy thì sau này có thể làm giặc.
Trong vùng có
Vương Khải, em trai hoàng hậu,
giàu có không thua gì Thạch Sùng, luôn cùng Thạch Sùng thi khoe của. Một lần Vương Khải mở tiệc, đưa quy định tì nữ nào mời mà khách không uống thì tì nữ ấy sẽ bị chém đầu. Mời Vương Đạo thì Đạo đành uống vì sợ liên luỵ đến cô gái kia, riêng Vương Đôn thì không uống, khiến 3 tì nữ phải chết. Trên đường về, Đạo trách thì Đôn nói "họ giết người nhà của họ, việc gì đến ta". Đạo cho Đôn là người lạnh lùng tàn nhẫn, thế nào cũng có kết cục không
tốt (chuyện về Đạo và Đôn sẽ đăng tiếp ở phần còm,
bạn nào quan
tâm thì vào đọc).
Một lần, Thạch Sùng cùng Vương Khải đọ của cải, uống rượu say, 2 bên ra văn bản cá cược với nhau, nhà ai thiếu cái gì thì người đó thua, phải để hết gia sản cho người kia. Cái gì cũng có, đến 1 lúc thì Vương Khải nói nhà ta có cái mẻ kho, nhà ngươi có không. Thạch Sùng
cho đi lục tìm thì đúng là không có. Cái nồi đất quê mùa kho cá ấy đã bị đập bỏ hết từ lúc trở thành
người giàu sang, ăn chén ngọc thìa vàng. Thua cuộc, Thạch Sùng mất hết của cải và uất ức ngã lăn ra chết, biến thành con thằn lằn, hay còn gọi là con thạch sùng, đêm đêm tiếc của mà tặc lưỡi rền vang. Mặc dù rất hiền lành nhưng với
sở thích "hút máu người khác" nên thạch sùng (thằn lằn) chỉ thích ăn những muỗi mà vừa đốt người xong.