Today a reader, tomorrow a leader! - (Bạn nào không hiểu câu này thì xem bài Điều kiện cần và đủ để nhận một ứng viên mới)

Cuộc đời đó, có bao lâu, mà hững hờ?

15/08/2017    4.67/5 trong 6 lượt 
Cuộc đời đó, có bao lâu, mà hững hờ?
Rủ bạn bè nào hợp rơ đi chơi với mình, còn hem có ai thì tự mình đi cũng được, tự kết bạn quốc tế trên đường sẽ thú vị hơn. Trước khi đi thì đọc kỹ về nơi sắp đến. Nên một năm đi 2-3 chuyến trong châu Á, 1 chuyến đi xa như châu Mỹ, châu Âu, châu Phi, châu Đại Dương. Đừng đi nhiều quá hem có tốt cho bệnh Alzheirmer về già (hem nhớ nổi nước nào là nước nào).
Sáng cuối tuần, ad pha ấm trà Lào, mở youtube cái nghe bài hát này. Thấy thấm quá. Bèn lấy hộ chiếu ra coi, chuẩn bị đi chơi nữa.
 
Nói hộ chiếu mới nhớ, nhiều bạn vẫn chưa phân biệt được hộ chiếu (passport) và visa, inbox hỏi ad miết.
 
Hộ chiếu là thẻ căn cước quốc tế, ai cũng nên làm. Làm ở tỉnh (vô google chấm com, gõ "làm hộ chiếu ở tỉnh X, với X là tên tỉnh mình, sẽ biết chỗ đi nộp hồ sơ. Nhanh lắm, tự làm thì hem có tốn kém mấy).
 
Visa: Khi vô 1 nước khác để chơi, làm việc...phải qua an ninh xuất nhập cảnh. Thường các nước sẽ cấp visa, chứng thực là nước tao đồng ý cho người tên A, cầm hộ chiếu số 123...được vào chơi, học, làm trong khoảng thời gian là ....Mình phải đến và rời đi trong khoảng thời gian đó.
 
Có nhiều nước miễn visa cho công dân nước khác, ví dụ cho qua lưu trú 30 ngày không cần xin visa, mình cứ mua vé máy bay khứ hồi trong phạm vi 30 ngày, rồi đi. Có tới 48 nước mà người Việt muốn đi là đi, không cần xin trước (gu gồ coi nước nào nhé).
 
Nếu nước nó bắt mình phải xin visa thì phải vô trang web "đại sứ quán nước A tại Việt Nam" coi nó yêu cầu gì, rồi làm theo, nó sẽ cấp cho visa dán vô hộ chiếu của mình.
 
Khách sạn thì lên booking chấm com, agoda chấm com hoặc search gu gồ "hotel in A city, B district' rồi chọn khách sạn vừa túi tiền mình, đặt trước, có thể trả trước (ra ngân hàng bỏ tiền làm cái thẻ thanh toán debit Master, JCB, Visa (cũng tên visa nhưng là hãng phát hành thẻ, không phải visa của nước nào hết nhé, đừng nhầm cái này).
 
Vé máy bay thì liên hệ các đại lý bán vé, họ thường có thông tin mua rẻ hơn cả mình tự mua. Không thì cứ vô skyscanner chấm com hay gu gồ "air ticket from Da Nang to X, X là nơi đến. Đà Nẵng, Nha Trang, Hải Phòng mới có mấy đường bay quốc tế mới nên giá có thể rẻ hơn bay từ HN, SG".
 
Rủ bạn bè nào hợp rơ đi chơi với mình, còn hem có ai thì tự mình đi cũng được, tự kết bạn quốc tế trên đường sẽ thú vị hơn. Trước khi đi thì đọc kỹ về nơi sắp đến. Nên một năm đi 2-3 chuyến trong châu Á, 1 chuyến đi xa như châu Mỹ, châu Âu, châu Phi, châu Đại Dương. Đừng đi nhiều quá hem có tốt cho bệnh Alzheirmer về già (hem nhớ nổi nước nào là nước nào).
 
Tranh thủ đi vào thứ 6, 7, CN hoặc đi xa thì kèm theo thứ 2. Tránh lễ tết của nước họ để khó khăn tàu xe khách sạn.
 
Phải làm cật lực để có tiền đi chơi. Nhưng muốn làm có tiền thì phải cá tính, chịu chơi, nhiều khi phải bỏ tiền đi trước cho đầu óc phóng khoáng, xong về làm tiếp. Nhất là khi thấy tụt mood (cảm giác hết muốn gì, chán nản) thì lập tức lên đường refresh cơ thể. Đi trong nước cũng được, nhất là các homestay ở xa trên núi cao, hải đảo, nên ở 3 ngày trở lên là cơ thể sẽ khoẻ lại. Còn tự tin hơn thì đi nước ngoài du lịch luôn, đừng có tiếc tiền.
 
Thế hệ mình nên khác, thế giới khác rồi, kinh nghiệm và lời khuyên của người già thế hệ cũ không có phù hợp nữa. Không nên bắt chước ông bà cha mẹ tích cóp mua nhà mua xe mua đất mua vàng, không dám đi đâu cả đời. Mắc mớ gì phải dành dụm cho con cháu, đời ai nấy sống, hy sinh rồi ràng buộc nhau kiểu Á châu rất mệt, hem có hạnh phúc về tinh thần. Còn trẻ, phải cố gắng GIỎI trước 30, rồi GIÀU sau 30. Chứ giàu hay nổi tiếng trước 30 tuổi thường khó giữ, do non nớt đầu óc, dễ sinh hư. Còn sau 30 mới giỏi thì khổ, "già mà giỏi" người ta nói chết.
 
Muốn giỏi, muốn làm ra tiền phải đi nhiều. Còn nói "không có tiền nên không đi" thì thua, bài toán "con gà hay cái trứng có trước", phải tự mình giải, nếu hem giải được thì thiếu i ốt quá, hem nên đi đâu kẻo lạc đường rồi khóc lóc rầm trời. Tuổi trẻ nên can đảm và chủ động. Chinh phục, du mục, khai phá. Triệt tiêu cái bệnh "văn hoá lúa nước làng xã" ẩn sâu trong gene mình.
 
Đừng mãi ở một thành phố, dù nó hiện đại nhất cái xứ nào đó. Như mình nè, sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn, một hôm mình chợt nhận ra là 28 năm sống ở một thành phố là quá đủ, có 200 quốc gia và 1000 nơi đáng sống nhất thế giới, mắc mớ gì cứ sống mãi một chỗ. Giới trẻ cả nước đổ xô về Sài Gòn, thì có giải pháp giao thông nào đi nữa vẫn kẹt xe tắc đường. Của cải ở đây cũng hem có được nhiều vì đông người quá, giành nhau người có chút xíu mà mệt quá.
 
Xong mình cứ đi lang thang, thấy chỗ nào bình yên, đẹp nhất trong mắt mình thì xin việc rồi sống. Khi nào mình tích luỹ đủ trí đủ tài để khởi nghiệp thì lại đi tỉnh xa làm một cái cơ đồ. Hiện giờ mình đang làm cho một công ty tại Lào và thấy thú vị lắm.
 
Nhớ nhé các bạn. Tuột mood là đi liền.
Đi đi đi. Quốc tế quốc tế quốc tế...
Tony Buổi Sáng
Theo TnBS

Quảng cáo

 

Bình luận